漂母祠

明代 顧璘
步自城西門,古祠蔽荒垣。借問道傍子,雲是漂母魂。 慨昔逐鹿代,英俊殢邱樊。桓桓淮陰侯,韜鈐富心源。 龍蟄厄叢蟻,豹隱翳霾昏。少年恣凌侮,列卒同趨奔。 范雎身屢辱,張儀舌徒存。流離伏河涘,狼籍蒙壺飧。 草具固雲鮮,居窮易為恩。獻塊獲晉賞,羹頡列漢藩。 矧茲賢嫗惠,興哀逮王孫。既啟萬戶封,竟殘千金言。
chéng 西 mén   huāng yuán jiè wèn dào bàng zi   yún shì piāo hún
kǎi zhú 鹿 dài   yīng jùn qiū fán huán huán huái yīn hóu   tāo qián xīn yuán
lóng zhé è cóng   bào yǐn mái hūn shào nián líng   liè tóng bēn
fàn shēn   zhāng shé cún liú   láng méng sūn
cǎo yún xiān   qióng wèi ēn xiàn kuài huò jìn shǎng   gēng jié liè hàn fān
shěn xián huì   xīng āi dǎi wáng sūn wàn fēng   jìng cán qiān jīn yán