縹緲嶺納涼

清代 洪亮吉
雲門古松三十七,三十六株鱗盡裂。一松蟠蟠徑離石,勢欲上天猶去尺。 白雲移松巔,巨石忽欲走。岩風吹征衣,上險切星斗。 石鏡露落,山泉微光。暝色入樹,松花初黃。人間殘暑不至此,鶴氅乍著宜新涼。 雲光深,霞色淺,倒影空濛眾山顯。枕泉半日不飲泉,飽向松梢餐露眼。
yún mén sōng sān shí   sān shí liù zhū lín jǐn liè sōng pán pán jìng shí shì   shàng tiān yóu chǐ    
bái yún sōng diān   shí zǒu yán fēng chuī zhēng shàng   xiǎn qiè xīng dǒu    
shí jìng luò   shān quán wēi guāng míng shù sōng   huā chū huáng rén jiān cán shǔ zhì chǎng   zhà zhù xīn liáng      
yún guāng shēn   xiá qiǎn   dào yǐng kōng méng zhòng shān xiǎn zhěn quán bàn yǐn quán bǎo   xiàng sōng shāo cān yǎn