噴玉布

唐代 孟郊
去塵咫尺步,山笑康樂岩。天開紫石屏,泉縷明月簾。 仙凝刻削跡,靈綻雲霞纖。悅聞若有待,瞥見終無厭。 俗玩詎能近,道嬉方可淹。踏著不死機,欲歸多浮嫌。 古醉今忽醒,今求古仍潛。古今相共失,語默兩難恬。 贈君噴玉布,一濯高嶄嶄。
chén zhǐ chǐ   shān xiào kāng yán tiān kāi shí píng   quán míng yuè lián
xiān níng xiāo   líng zhàn yún xiá xiān yuè wén ruò yǒu dài   piē jiàn zhōng yàn
wán néng jìn   dào fāng yān zhe   guī duō xián
zuì jīn xǐng   jīn qiú réng qián jīn xiāng gòng shī   liǎng nán tián
zèng jūn pēn   zhuó gāo zhǎn zhǎn