蓬瀛台二首

宋代 張耒
青冥不盡海茫茫,一望蓬瀛去路長。 秋信解憑詩客寄,春心長為楚魂傷。 縈迴四望山如畫,興廢千年木已蒼。 直使台傾荊棘滿,聞琴何用涕沾裳。
qīng míng jìn hǎi máng máng   wàng péng yíng cháng  
qiū xìn jiě píng shī   chūn xīn zhǎng wèi chǔ hún shāng  
yíng huí wàng shān huà   xīng fèi qiān nián cāng  
zhí shǐ 使 tái qīng jīng mǎn 滿   wén qín yòng zhān shang