烹雞嘆

宋代 賀鑄
膳夫縛三雞,二雌先就烹。 一雄置機上,不廢知時鳴。 有客見之嘆,人情猶物情。 寧昌言即死,何噤口偷生。 愚聞此客言,退思因竊評。 雞實鼎俎資,殺身非罪聲。 人忘樞機誡,鼓舌為禍萌。 宜念千金軀,與雞何重輕。
shàn sān   èr xiān jiù pēng
xióng zhì shàng   fèi zhī shí míng
yǒu jiàn zhī tàn   rén qíng yóu qíng
níng chāng yán   jìn kǒu tōu shēng
wén yán   tuì 退 yīn qiè píng
shí dǐng   shā shēn fēi zuì shēng
rén wàng shū jiè   shé wèi huò méng
niàn qiān jīn   zhòng qīng