陪侍丞相安晚先生宿覺際寺夜遇大風可畏遂賦

宋代 黃載
船頭落日如血紅,客言今夕當有風。 空山夢回刺骨冷,纊被無力身如弓。 但聞紙窗響僁窣,初意空廚飢鼠出。 忽然扉戶競開闔,猶謂偷兒入吾室。 須臾歘作號怒聲,鼙鼓百萬漁陽鳴。 室廬動搖地欲轉,林木材震吼山如崩。 噫嘻異哉那有此,欹枕恍惚疑夢寐。 應是錢塘醉未醒,翻海胥濤騁遊戲。 或者客寓紫塞旁,鐵騎赴敵古戰場。 不然此處安樂國,何遽隉阢猶乘航。 起來穴牖目如割,平湖已卷十堆雪。 乃知跋扈是飛廉,似妒晚來客饒舌。 因思前年到黃岡,朔風搖江驚斷腸。 驍將忍凍骨比鐵,壯士力斗身如湯。 此身彷徨臨皋上,一感還生百惆悵。 長安貴人正酣眠,日高尚戀銷金帳。 東窗未白雞未啼,相公自起燒松枝。
chuán tóu luò xuè hóng   yán jīn dāng yǒu fēng  
kōng shān mèng huí lěng   kuàng bèi shēn gōng  
dàn wén zhǐ chuāng xiǎng xiè   chū kōng chú shǔ chū  
rán fēi jìng kāi   yóu wèi tōu ér shì  
chuā zuò hào shēng   bǎi wàn yáng míng  
shì dòng yáo zhuǎn   lín cái zhèn hǒu shān bēng  
zāi yǒu   zhěn huǎng mèng mèi  
yìng shì qián táng zuì wèi xǐng   fān hǎi tāo chěng yóu  
huò zhě sāi páng   tiě zhàn chǎng  
rán chù ān guó   niè yóu chéng háng  
lai xué yǒu   píng juǎn shí duī xuě  
nǎi zhī shì fēi lián   shì wǎn lái ráo shé  
yīn qián nián dào huáng gāng   shuò fēng yáo jiāng jīng duàn cháng  
xiāo jiāng rěn dòng tiě   zhuàng shì dòu shēn tāng  
shēn páng huáng lín gāo shàng   gǎn hái shēng bǎi chóu chàng  
cháng ān guì rén zhèng hān mián   gāo shàng liàn xiāo jīn zhàng  
dōng chuāng wèi bái wèi   xiàng gōng shāo sōng zhī