陪陸子履游白石萬固

宋代 程顥
條山蒼蒼河流黃,中蒲形勢天下彊。帝得賢侯殿一方,四年不更慰民望。 元豐戊午季春月,上心閔雨愁黎蒼。使車四出走群望,我亦奉命來侯疆。 情誠感格天意順,詔書才下雨已霶。病麥還青禾出土,野農鼓舞歌君王。 故人相見不道舊,為雨歡喜殊未央。聖主寬憂小臣樂,自可放蕩舒胸腸。 白石萬固皆勝地,主人為我攜壺觴。況逢佳日俗所尚,車馬未曉填康莊。 扶提十里雜老幼,迤邐千騎明戈槍。初聽鳴鐃入青靄,漸見朱旆輝朝陽。 遨頭自是謝康樂,後乘獨慚元漫郎。侯來雖知有賓客,眾喜更為將豐穰。 臨溪坐石遍岩谷,幽處往往聞絲簧。山光似迎好客動,日景定為遊人長。 乘高望遠興不盡,戀戀不知歧路忙。人生汨沒苦百態,得此樂事真難常。 我辭佳境已惆悵,侯亦那得久此鄉。他時會合重相語,辜負泉石何能忘。
tiáo shān cāng cāng liú huáng   zhōng xíng shì tiān xià jiàng xián hòu diàn 殿 fāng   nián gēng wèi mín wàng    
yuán fēng chūn yuè   shàng xīn mǐn chóu cāng shǐ chē 使 chū zǒu qún wàng   fèng mìng lái hóu jiāng    
qíng chéng gǎn tiān shùn   zhào shū cái xià pāng bìng mài hái qīng chū   nóng jūn wáng    
rén xiàng jiàn dào jiù   wèi huān shū wèi yāng shèng zhǔ kuān yōu xiǎo chén   fàng dàng shū xiōng cháng    
bái shí wàn jiē shèng   zhǔ rén wéi xié shāng kuàng féng jiā suǒ shàng chē   wèi xiǎo tián kāng zhuāng    
shí lǎo yòu   qiān míng qiāng chū tīng míng náo qīng ǎi jiàn   jiàn zhū pèi huī zhāo yáng    
áo tóu shì xiè kāng   hòu chéng cán yuán màn láng hóu lái suī zhī yǒu bīn zhòng   gèng wéi jiāng fēng ráng    
lín zuò shí biàn yán   yōu chù wǎng wǎng wén huáng shān guāng shì yíng hào dòng   jǐng dìng wèi yóu rén zhǎng    
chéng gāo wàng yuǎn xīng jìn   liàn liàn zhī máng rén shēng méi bǎi tài   shì zhēn nán cháng    
jiā jìng chóu chàng   hóu de jiǔ xiāng shí huì zhòng xiāng   quán shí néng wàng