陪韓子云吊張安國舍人墓

宋代 章甫
頃從武昌守,來哭清果墓。 老淚濕征衫,傷心不忍去。 焉知五載後,重到山崔嵬。 松柏倏已拱,宿草纏余哀。 公乘使者車,忠厚神所賚。 遠懷平生親,斗酒相沃酹。 曩以門下故,獲登君子堂。 招呼連屋居,此意詎可忘。 青春閉佳城,榮華竟消歇。 空餘千古名,不隨世磨滅。 蓬萊定何處,神仙知有無。 徘徊重徘徊,悲風生坐隅。
qǐng cóng chāng shǒu   lái qīng guǒ  
lǎo lèi shī zhēng shān   shāng xīn rěn  
yān zhī zài hòu   zhòng dào shān cuī wéi  
sōng bǎi shū gǒng   宿 cǎo chán āi  
gōng chéng shǐ 使 zhě chē   zhōng hòu shén suǒ lài  
yuǎn huái píng shēng qīn   dǒu jiǔ xiāng lèi  
nǎng mén xià   huò dēng jūn zi táng  
zhāo hu lián   wàng  
qīng chūn jiā chéng   róng huá jìng xiāo xiē  
kòng qiān míng   suí shì miè  
péng lái dìng chǔ   shén xiān zhī yǒu  
pái huái zhòng pái huái   bēi fēng shēng zuò