沛公歌
赤帝醉提龍劍行,徑草沒人壯士驚。
白蛇斷裂不可續,神嫗哀哀夜深哭。
酒醒自負氣生虹,從者日畏天下雄。
秦皇玉輿來向東,安知隱在芒碭中。
婦人自識雲氣從,王命艱哉豐沛公。
chì
赤
dì
帝
zuì
醉
tí
提
lóng
龍
jiàn
劍
xíng
行
,
jìng
徑
cǎo
草
méi
沒
rén
人
zhuàng
壯
shì
士
jīng
驚
。
bái
白
shé
蛇
duàn
斷
liè
裂
bù
不
kě
可
xù
續
,
shén
神
yù
嫗
āi
哀
āi
哀
yè
夜
shēn
深
kū
哭
。
jiǔ
酒
xǐng
醒
zì
自
fù
負
qì
氣
shēng
生
hóng
虹
,
cóng
從
zhě
者
rì
日
wèi
畏
tiān
天
xià
下
xióng
雄
。
qín
秦
huáng
皇
yù
玉
yú
輿
lái
來
xiàng
向
dōng
東
,
ān
安
zhī
知
yǐn
隱
zài
在
máng
芒
dàng
碭
zhōng
中
。
fù
婦
rén
人
zì
自
shí
識
yún
雲
qì
氣
cóng
從
,
wáng
王
mìng
命
jiān
艱
zāi
哉
fēng
豐
pèi
沛
gōng
公
。