陪杜充張恕鴻慶宮避暑

宋代 蘇轍
至後雨如瀉,晴來熱更多。 簿書沾汗垢,岩石思藤蘿。 賴有祠宮靜,時容俗客過。 老郎無不可,公子亦能和。 道勝還相接,禪迷屢見訶。 清涼生絕念,煩暑散沉疴。 古木便張幄,鳴禽巧當歌。 桃香呈絳頰,瓜熟裹青羅。 飯細經唇滑,茶新到腹薖。 劇談時自笑,飽食更無它。 適意未應厭,後游真若何。 官居鄰曲沼,田畎助清波。 晚照明疏柳,微風響眾荷。 因舟尚可載,小雨試漁蓑。
zhì hòu xiè   qíng lái gèng duō  
簿 shū zhān hàn gòu   yán shí téng luó  
lài yǒu gōng jìng   shí róng guò  
lǎo láng   gōng néng  
dào shèng hái xiāng jiē   chán jiàn  
qīng liáng shēng jué niàn   fán shǔ sàn chén  
biàn 便 zhāng   míng qín qiǎo dāng  
táo xiāng chéng jiàng jiá   guā shú guǒ qīng luó  
fàn jīng chún huá   chá xīn dào  
tán shí xiào   bǎo shí gèng  
shì wèi yìng yàn   hòu yóu zhēn ruò  
guān lín zhǎo   tián quǎn zhù qīng  
wǎn zhào míng shū liǔ   wēi fēng xiǎng zhòng  
yīn zhōu shàng zài   xiǎo shì suō