陪竇侍御靈雲南亭宴,詩得雷字

唐代 高適
人幽宜眺聽,目極喜亭台。風景知愁在,關山憶夢回。 只言殊語默,何意忝游陪。連唱波瀾動,冥搜物象開。 新秋歸遠樹,殘雨擁輕雷。檐外長天盡,尊前獨鳥來。 常吟塞下曲,多謝幕中才。河漢徒相望,嘉期安在哉。
rén yōu tiào tīng   tíng tái fēng jǐng zhī chóu zài   guān shān mèng huí
zhǐ yán shū   tiǎn yóu péi lián chàng lán dòng   míng sōu xiàng kāi
xīn qiū guī yuǎn shù   cán yōng qīng léi yán wài cháng tiān jǐn   zūn qián niǎo lái
cháng yín sāi xià   duō xiè zhōng cái hàn xiāng wàng   jiā ān zài zāi