磻溪石

宋代 蘇軾
墨突不暇黔,孔席未嘗暖。 安知渭上叟,跪石留雙骭。 一朝嬰世故,辛苦平多難。 亦欲就安眠,旅人譏客懶。
xiá qián   kǒng wèi cháng nuǎn  
ān zhī wèi shàng sǒu   guì shí liú shuāng gàn  
zhāo yīng shì   xīn píng duō nàn  
jiù ān mián   rén lǎn