潘文度

宋代 葉適
秦聲鳴嗚何處村,楚些行欹愁斷魂。 光風自汎靈劃碧,朗月豈受頑雲吞。 坐具平鋪佛叉手,空劫以前人總有。 一文全舍絕乘除,得福便過崑崙渠。
qín shēng míng chǔ cūn   chǔ xiē xíng chóu duàn hún  
guāng fēng fàn líng huà   lǎng yuè shòu wán yún tūn  
zuò píng chā shǒu   kōng jié qián rén zǒng yǒu  
wén quán shě jué chéng chú   biàn 便 guò kūn lún