潘叔愚詩有歸家更讀萬卷書之語義榮司諫為其

宋代 鄭剛中
弟見史賢文學飽,意欲書卷窮探討。 兄知紙上道不真,為弟談禪說枯杭。 弟兄遊戲作三昧,妙語生風洗煩惱。 頭鑽故紙在百痴,口紙談禪痴不少。 冥冥道妙不容聲,口語文收俱未了。 雖然公豈不解此,慧力紙人先洞曉。 暫借北山葛藤話,誘引群生入深渺。 雲堂齊散歸時想,自把萬緣俱一掃。
jiàn shǐ xián wén xué bǎo   shū juàn qióng tàn tǎo
xiōng zhī zhǐ shàng dào zhēn   wèi tán chán shuō háng
xiōng yóu zuò sān mèi   miào shēng fēng fán nǎo
tóu zuàn zhǐ zài bǎi chī   kǒu zhǐ tán chán chī shǎo
míng míng dào miào róng shēng   kǒu wén shōu wèi liǎo
suī rán gōng jiě   huì zhǐ rén xiān dòng xiǎo
zàn jiè běi shān téng huà   yòu yǐn qún shēng shēn miǎo
yún táng sàn guī shí xiǎng   wàn yuán sǎo