排悶六首 其三

宋代 王松
進退自慚百不能,姓名磊落畏人稱。壯心已與灰俱冷,好友翻輸幾可憑。 意氣橫空常看劍,憂愁聽雨獨挑燈。從今不作紅塵夢,聊作山中有發僧。
jìn tuì 退 cán bǎi néng   xìng míng lěi luò wèi rén chēng zhuàng xīn huī lěng hǎo   yǒu fān shū píng    
héng kōng cháng kàn jiàn   yōu chóu tīng tiǎo dēng cóng jīn zuò hóng chén mèng liáo   zuò shān zhōng yǒu sēng