排悶

宋代 陸游
白髮無端日日新,自憐猶作百憂身。 孤燈聽雨常終夜,一榼尋花又送春。 旋壓麥糕邀父老,時分菜把餉比鄰。 不須頻起陳人嘆,已是清朝六世民。
bái duān xīn   lián yóu zuò bǎi yōu shēn
dēng tīng cháng zhōng   xún huā yòu sòng chūn
xuán mài gāo yāo lǎo   shí fēn cài xiǎng lín
pín chén rén tàn   shì qīng cháo liù shì mín