排悶

宋代 陸游
人間歲月莽悠悠,老大悲傷只涕流。 民饜糟糠寧細事?俗忘節義更深憂。 潦歸宿麥猶難忘雪少同雲未易求。 自嘆此生真已矣,且偷暇日弄孤舟。
rén jiān suì yuè mǎng yōu yōu   lǎo bēi shāng zhǐ liú
mín yàn zāo kāng níng shì   wàng jié gēng shēn yōu
lǎo guī 宿 mài yóu nán wàng xuě shǎo tóng yún wèi qiú
tàn shēng zhēn   qiě tōu xiá nòng zhōu