偶作夜雨詩明日讀而自笑別賦一首

宋代 陸游
俗情向者未全忘,洗以縈簾一縷香。 得失故應常浩浩,是非正可付蒼蒼。 殘蟬不斷知秋近,雙燕歸來伴晝長。 誰識龜堂新力量,東家卻笑接輿狂。
qíng xiàng zhě wèi quán wàng   yíng lián xiāng
shī yīng cháng hào hào   shì fēi zhèng cāng cāng
cán chán duàn zhī qiū jìn   shuāng yàn guī lái bàn zhòu zhǎng
shuí shí guī táng xīn liàng   dōng jiā què xiào jiē 輿 kuáng