歐陽永叔王原叔二翰林韓子華吳長文二舍人同過弊廬值出不及見

宋代 梅堯臣
枯竹為門扉,不可容車騎。況如鄭廣文,無氈藉賓位。 窮冬月破七,貴客聯玉轡。傳騶肅里閭,下榻呼童稚。 問我何所往,共留牆上字。兒愚不知誰,金章言照地。 既屈卿大夫,恨莫親帚彗。星躔回已高,麟趾寧復至。 戢戢鄰巷居,相見竊自喟。豈料瘦老翁,能令賢達至。 昔時蓬蒿徑,安有此盛事。
zhú wèi mén fēi   róng chē kuàng zhèng guǎng wén   zhān bīn wèi    
qióng dōng yuè   guì lián pèi chuán zōu xià   tóng zhì    
wèn suǒ wǎng   gòng liú qiáng shàng ér zhī shuí jīn   zhāng yán zhào    
qīng dài   hèn qīn zhǒu huì xīng chán huí gāo lín   zhǐ níng zhì    
lín xiàng   xiāng jiàn qiè kuì liào shòu lǎo wēng néng   lìng xián zhì    
shí péng hāo jìng   ān yǒu shèng shì