歐陽升之輓辭

宋代 劉弇
老爛為儒眾所聞,病中猶不廢研論。生榮不得文章力,死贈須沾雨露恩。 賢有鳳毛奚所憾,命終龜壽亦何冤。臥牛又得佳山水,青紫他年定滿門。
lǎo làn wèi zhòng suǒ wén   bìng zhōng yóu fèi yán lùn shēng róng wén zhāng   zèng zhān ēn    
xián yǒu fèng máo suǒ hàn   mìng zhōng guī shòu yuān niú yòu jiā shān shuǐ qīng   nián dìng mǎn mén 滿