歐陽晦夫遺接?琴枕戲作此詩謝之

宋代 蘇軾
攜兒過嶺今七年,晚途更著黎衣冠。 白頭穿林要藤帽,赤腳渡水須花縵。 不愁故人驚絕倒,但使俚俗相恬安。 見君合浦如夢寐,挽須握手俱汍瀾。 妻縫接?霧縠細,兒送琴枕冰徽寒。 無弦且寄陶令意,倒載猶作山公看。 我懷汝陰六一老,眉宇秀髮如春巒。 羽衣鶴氅古仙伯,岌岌兩柱扶霜紈。 至今畫像作此服,凜如退之加渥丹。 爾來前輩皆鬼錄,我亦帶脫巾欹寬。 作詩頗似六一語,往往亦帶梅公酸。
xié ér guò lǐng jīn nián   wǎn gèng zhù guān  
bái tóu chuān 穿 lín yào téng mào   chì jiǎo shuǐ huā màn  
chóu rén jīng jué dǎo   dàn shǐ 使 xiāng tián ān  
jiàn jūn mèng mèi   wǎn shǒu wán lán  
fèng jiē   ?   ér sòng qín zhěn bīng huī hán  
xián qiě táo lìng   dǎo zài yóu zuò shān gōng kàn  
huái yīn liù lǎo   méi xiù chūn luán  
chǎng xiān   liǎng zhù shuāng wán  
zhì jīn huà xiàng zuò   lǐn tuì 退 zhī jiā dān  
ěr lái qián bèi jiē guǐ   dài tuō jīn kuān  
zuò shī shì liù   wǎng wǎng dài méi gōng suān