歐陽伯和仲純輓詞二首 其一

宋代 蘇轍
之人雖蚤病,對客每清言。不信疾為累,要稱學有原。 籧篨視名器,果遁指乾坤。長短何須問,傳家已抱孫。
zhī rén suī zǎo bìng   duì měi qīng yán xìn wèi lèi yào   chēng xué yǒu yuán    
chú shì míng   guǒ dùn zhǐ qián kūn cháng duǎn wèn chuán   jiā bào sūn