歐陽伯和仲純輓詞二首

宋代 蘇轍
之人雖蚤病,對客每清言。 不信疾為累,要稱學有原。 籧篨視名器,果蓏指乾坤。 長短何須問,傳家已抱孫。 仲氏氣無前,為文思湧泉。 飄然落筆地,時出疾邪篇。 杶干要經雪,驊騮行著鞭。 淒涼悲故客,不及見華顛。
zhī rén suī zǎo bìng   duì měi qīng yán  
xìn wèi lèi   yào chēng xué yǒu yuán  
chú shì míng   guǒ luǒ zhǐ qián kūn  
cháng duǎn wèn   chuán jiā bào sūn  
zhòng shì qián   wéi wén yǒng quán  
piāo rán luò   shí chū xié piān  
chūn gàn yào jīng xuě   huá liú xíng zhù biān  
liáng bēi   jiàn huá diān