偶行山中得清冷泉

宋代 王稱
萬籟曉俱寂,風泉有遠音。偶隨清嶂去,因到白雲深。 噴薄疑飛雪,冷清可照心。坐來天影澹,一曲韻瑤琴。
wàn lài xiǎo   fēng quán yǒu yuǎn yīn ǒu suí qīng zhàng   yīn dào bái yún shēn
pēn fēi xuě   lěng qīng zhào xīn zuò lái tiān yǐng dàn   yùn yáo qín