偶興

宋代 韓淲
綠樹啼鶯春已闌,杜鵑聲里最綿蠻。繁陰有路歸幽處,長日無人到俗間。 茶信為僧時過水,詩魔因客又登山。薄衣輕體風吹面,神觀初明氣自還。
shù yīng chūn lán   juān shēng zuì mián 綿 mán fán yīn yǒu guī yōu chù cháng   rén dào jiān    
chá xìn wèi sēng shí guò shuǐ   shī yīn yòu dēng shān báo qīng fēng chuī miàn shén   guān chū míng hái