偶書塔塢水中石

宋代 何夢桂
白石兮磷磷,清泉兮泠泠。 岸有蒲兮水有芹。敲竹筇兮金石聲, 長嘯歌兮驚鬼神。世間豈無宦海之可航, 仕路之可騁兮,不如此壑之安且平。 魚自泳兮鳥自鳴,花自開兮木自榮。 任我心兮流水,等世事兮浮萍。 上下天地兮,吾並忘乎吾身。
bái shí lín lín   qīng quán líng líng  
àn yǒu shuǐ yǒu qín qiāo zhú qióng jīn shí shēng    
cháng xiào jīng guǐ shén shì jiān huàn hǎi zhī háng    
shì zhī chěng   zhī ān qiě píng  
yǒng niǎo míng   huā kāi róng  
rèn xīn liú shuǐ   děng shì shì píng  
shàng xià tiān   bìng wàng shēn