偶述二十韻

明代 釋函可
憶昔歲戊子,投荒自我初。舉頭多侷促,那步獨躊躕。 所苦非冰雪,相期在壑渠。主人法漸弛,賤子罪方紆。 身首幸無慮,心神尚未舒。逢人強笑謔,暗地足欷歔。 耆舊常分粒,高朋許借書。便將好日過,不覺數年餘。 雙屐窮梵宇,盈瓢飽野蔬。飄飄無定止,處處得安居。 衰病因無禁,孤貧益自如。偶然值老叟,招我入茆廬。 塔外無諸響,瓶中有夙儲。殘編堆幾滿,寒月映窗虛。 雲密塵難入,山空夢亦除。以茲知足矣,何必嘆歸與。 信口歌吟富,關門禮法疏。長林藏倦鳥,幽澗縱潛魚。 寄問同流者,為歡信有諸。皇仁應普及,天意豈私予。
suì   tóu huāng chū tóu duō   chóu chú
suǒ fēi bīng xuě   xiāng zài zhǔ rén jiàn chí   jiàn zuì fāng
shēn shǒu xìng   xīn shén shàng wèi shū féng rén qiǎng xiào xuè   àn
jiù cháng fēn   gāo péng jiè shū biàn 便 jiāng hǎo guò   jué shù nián
shuāng qióng fàn   yíng piáo bǎo shū piāo piāo dìng zhǐ   chù chù ān
shuāi bìng yīn jìn   pín ǒu rán zhí lǎo sǒu   zhāo máo
wài zhū xiǎng   píng zhōng yǒu chǔ cán biān duī mǎn 滿   hán yuè yìng chuāng
yún chén nán   shān kōng mèng chú zhī   tàn guī
xìn kǒu yín   guān mén shū cháng lín cáng juàn niǎo   yōu jiàn zòng qián
wèn tóng liú zhě   wèi huān xìn yǒu zhū huáng rén yīng   tiān