偶書

宋代 鄭剛中
望春樓上倚闌時,祗此霜天也自奇。 遠水平山渾似畫,新寒愛日穩催詩。 不知木葉藏村舍,忽有雞聲過短籬。 閒卻主人朝省步,經年端坐看清暉。
wàng chūn lóu shàng lán shí   zhī shuāng tiān
yuǎn shuǐ píng shān hún huà   xīn hán ài wěn cuī shī
zhī cáng cūn shè   yǒu shēng guò duǎn
xián què zhǔ rén cháo shěng   jīng nián duān zuò kàn qīng huī