偶然五首

唐代 皎然
樂禪心似盪,吾道不相妨。獨悟歌還笑,誰言老更狂。 偶然寂無喧,吾了心性源。可嫌蟲食木,不笑鳥能言。 隱心不隱跡,卻欲住人寰。欠樹移春樹,無山看畫山。 居喧我未錯,真意在其間。 虜語嫌不學,胡音從不翻。說禪顛倒是,樂殺金王孫。 真隱須無矯,忘名要似愚。只將兩條事,空卻漢潛夫。
chán xīn shì dàng   dào xiāng fáng hái xiào   shuí yán lǎo gēng kuáng
ǒu rán xuān   le xīn xìng yuán xián chóng shí   xiào niǎo néng yán
yǐn xīn yǐn   què zhù rén huán qiàn shù chūn shù   shān kàn huà shān
xuān wèi cuò   zhēn zài jiān
xián xué   yīn cóng fān shuō chán diān dǎo shì   shā jīn wáng sūn
zhēn yǐn jiǎo   wàng míng yào shì zhǐ jiāng liǎng tiáo shì   kōng què hàn qián