偶遣

清代 陳忠平
荒嬉少壯澀中年,一自耽吟鎮自憐。欹枕頗知燈繾綣,索腸絕似病淹煎。 秋萍底事漂流遠,春雨如何播灑偏。味況有時無趣極,愁人多夢卻難眠。
huāng shào zhuàng zhōng nián   dān yín zhèn lián zhěn zhī dēng qiǎn quǎn suǒ   cháng jué shì bìng yān jiān    
qiū píng shì piāo liú yuǎn   chūn piān wèi kuàng yǒu shí chóu   rén duō mèng què nán mián