偶苦耳聾

宋代 吳芾
衰年已是病雙瞳,那更新添兩耳聾。 山外鐘聲元不到,窗前難唱亦難通。 便遭謗罵安能累,給有笙歌也是空。 每恨肚皮從舊窄,而今卻做得家翁。
shuāi nián shì bìng shuāng tóng   gēng xīn tiān liǎng ěr lóng
shān wài zhōng shēng yuán dào   chuāng qián nán chàng nán tōng
biàn 便 zāo bàng ān néng lèi   gěi yǒu shēng shì kōng
měi hèn cóng jiù zhǎi   ér jīn què zuò jiā wēng