偶讀陳無己芍藥詩云一枝剩欲簪雙髻未有人間
少年妄想已痴絕,鏡里何堪白髮生!縱有傾城何預汝,可憐元未解人情。
shào
少
nián
年
wàng
妄
xiǎng
想
yǐ
已
chī
痴
jué
絕
,
jìng
鏡
lǐ
里
hé
何
kān
堪
bái
白
fà
發
shēng
生
!
zòng
縱
yǒu
有
qīng
傾
chéng
城
hé
何
yù
預
rǔ
汝
,
kě
可
lián
憐
yuán
元
wèi
未
jiě
解
rén
人
qíng
情
。
。