偶成

宋代 韓淲
閒多乏交遊,生晚欠知友。棲遲強逢迎,汩沒憚趨走。 幾年荒野外,已覺安井臼。一旦朝市間,時亦泥杯酒。 紛紛誇毗兒,落落窮獨叟。由來事簞瓢,豈是厭升斗。 湖波風泛蓮,野岸日移柳。為問吳山頭,何如楚溪口。
xián duō jiāo yóu   shēng wǎn qiàn zhī yǒu chí qiáng féng yíng   dàn zǒu    
nián huāng wài   jué ān jǐng jiù dàn cháo shì jiān shí   bēi jiǔ    
fēn fēn kuā ér   luò luò qióng sǒu yóu lái shì dān piáo   shì yàn shēng dǒu    
fēng fàn lián   àn liǔ wèi wèn shān tóu   chǔ kǒu