偶成

明代 陳邦彥
率爾成新句,因之寄所思。故人俱可念,生事獨多歧。 旅夜驚寒早,鄉園返棹遲。塞鴻南去盡,吟望到歸期。
shuài ěr chéng xīn   yīn zhī suǒ rén niàn shēng   shì duō    
jīng hán zǎo   xiāng yuán fǎn zhào chí sāi hóng nán jǐn yín   wàng dào guī