《女兒曲》脫稿即題其末

近現代 盧青山
偶爾相逢說古亭,為君長撰女兒行。一天荒月埋魂地,百代秋風捲夢人。 但有平和能到死,更無歌哭可療心。我而非主君非客,兩坐閒看淡淡春。
ǒu ěr xiāng féng shuō tíng   wèi jūn zhǎng zhuàn ér xíng tiān huāng yuè mái hún   bǎi dài qiū fēng juǎn mèng rén
dàn yǒu píng néng dào   gèng liáo xīn ér fēi zhǔ jūn fēi   liǎng zuò xián kàn dàn dàn chūn