擬詠懷詩二十七首 其二十

南北朝 庾信
在死猶可忍,為辱豈不寬。古人持此性,遂有不能安。 其面雖可熱,其心長自寒。匣中取明鏡,披圖自照看。 幸無侵餓理,差有犯兵欄。擁節時驅傳,乘亭不據鞍。 代郡蓬初轉,遼陽桑欲乾。秋雲粉絮結,白露水銀團。 一思探禹穴,無用鏖皋蘭。
zài yóu rěn   wèi kuān rén chí xìng   suì yǒu néng ān
miàn suī   xīn zhǎng hán xiá zhōng míng jìng   zhào kàn
xìng qīn è   chà yǒu fàn bīng lán yōng jié shí chuán   chéng tíng ān
dài jùn péng chū zhuǎn   liáo yáng sāng qián qiū yún fěn jié   bái shuǐ yín tuán
tàn xué   yòng áo gāo lán