倪文舉奉常將歸東林,出示綺川西溪二賦,輒

宋代 范成大
綺川亭上凌雲賦,人在回仙舊遊處。 誰教書劍走長安,荻月霜楓等閒度。 朱門不炙釣竿手,萬卷難供折腰具。 偶然把箸憶蓴羹,乞得閒官徑呼渡。 江漲橋頭有渡船,船頭歷歷東林路。 雲煙如畫水如天,笑憶紅塵問良苦。 我亦吳松一釣舟,蟹舍漂搖幾風雨。 因君賦里說江湖,破帽蹇驢明亦去。 雞犬相聞望可見,鷗鷺同盟心亦許。 相過得得款溪門,雪夜前村聽鳴櫓。
chuān tíng shàng líng yún   rén zài huí xiān jiù yóu chù  
shuí jiāo shū jiàn zǒu cháng ān   yuè shuāng fēng děng xián  
zhū mén zhì diào gān 竿 shǒu   wàn juàn nán gōng zhé yāo  
ǒu rán zhù chún gēng   xián guān jìng  
jiāng zhǎng qiáo tóu yǒu chuán   chuán tóu dōng lín  
yún yān huà shuǐ tiān   xiào hóng chén wèn liáng  
sōng diào zhōu   xiè shè piāo yáo fēng  
yīn jūn shuō jiāng   mào jiǎn míng  
quǎn xiāng wén wàng jiàn   ōu tóng méng xīn  
xiāng guò de de kuǎn mén   xuě qián cūn tīng míng