寧國道中

唐代 劉璉
綠樹陰陰生夏涼,翠筠解籜淨如霜。羈魂漫遂愁雲去,遠水他山更斷腸。
shù yīn yīn shēng xià liáng   cuì yún jiě tuò jìng shuāng hún màn suì chóu yún   yuǎn shuǐ shān gèng duàn cháng