擬九頌 其五 石林

宋代 程公許
貌稜層兮心潔貞,玉韞質兮金作聲。芙蓉冠兮獨立,佩寶璐兮繽紛。 胡拳拳兮石友,期歲晚兮相守。瞠俗眼兮老丑,自心知兮堅久。 彼平泉兮森離立,紛品第兮羅甲乙。吾何嗜兮狷介,寧與汝兮同癖。 琴書兮左右,龜鶴兮前後。覿面兮崢嶸,忘言兮一笑。 泰山兮非大,拳石兮非小。體無不具兮,性何不有。 岩岩兮層霄,藹膚寸兮澤九州。時卷舒兮為世,亘古今兮獨超。
mào léng céng xīn jié zhēn   yùn zhì jīn zuò shēng róng guān pèi   bǎo bīn fēn    
quán quán shí yǒu   suì wǎn xiāng shǒu chēng yǎn lǎo chǒu   xīn zhī jiān jiǔ    
píng quán sēn   fēn pǐn luó jiǎ shì juàn jiè níng   tóng    
qín shū zuǒ yòu   guī qián hòu miàn 覿 zhēng róng wàng   yán xiào    
tài shān fēi   quán shí fēi xiǎo xìng   yǒu    
yán yán céng xiāo   ǎi cùn jiǔ zhōu shí juǎn shū wèi shì gèn   jīn chāo