擬古詩十九首 其十九
清風吹華鐙,明星啟東方。起步中庭間,形影相旁徨。
夙昔志遠遊,遲暮迷津梁。滅燭從假寐,欲罷固難忘。
浩嘆以徹旦,不知淚沾裳。
qīng
清
fēng
風
chuī
吹
huá
華
dèng
鐙
,
míng
明
xīng
星
qǐ
啟
dōng
東
fāng
方
qǐ
。
bù
起
zhōng
步
tíng
中
jiān
庭
xíng
間
,
yǐng
形
xiāng
影
páng
相
huáng
旁
徨
。
sù
夙
xī
昔
zhì
志
yuǎn
遠
yóu
游
,
chí
遲
mù
暮
mí
迷
jīn
津
liáng
梁
miè
。
zhú
滅
cóng
燭
jiǎ
從
mèi
假
yù
寐
,
bà
欲
gù
罷
nán
固
wàng
難
忘
。
hào
浩
tàn
嘆
yǐ
以
chè
徹
dàn
旦
,
bù
不
zhī
知
lèi
淚
zhān
沾
shang
裳
。