擬古詩十九首

明代 王夫之
臨歧送遠道,春草生道旁。春草生有時,遠行去無方。 逝水無西歸,遊子怨流光。高台多夕風,平原足晨霜。 去者日益永,留者情益警。元雲迷四郊,方望不得逞。 思君褰羅幃,滅燭無餘影。棄置良獨難,沒生誓幽秉。
lín sòng yuǎn dào   chūn cǎo shēng dào páng chūn cǎo shēng yǒu shí yuǎn   xíng fāng    
shì shuǐ 西 guī   yóu yuàn liú guāng gāo tái duō fēng píng   yuán chén shuāng    
zhě yǒng   liú zhě qíng jǐng yuán yún jiāo fāng   wàng chěng    
jūn qiān luó wéi   miè zhú yǐng zhì liáng nán méi   shēng shì yōu bǐng