擬古詩十九首
日落登崇岡,顧望青天高。四維何茫茫,浮雲但蕭騷。
群動既非一,吾身若秋毫。自非精誠徹,蠕動徒巳勞。
精魄無固存,奄忽成焄蒿。及今百年內,何者終吾操。
rì
日
luò
落
dēng
登
chóng
崇
gāng
岡
,
gù
顧
wàng
望
qīng
青
tiān
天
gāo
高
sì
。
wéi
四
hé
維
máng
何
máng
茫
fú
茫
,
yún
浮
dàn
雲
xiāo
但
sāo
蕭
騷
。
qún
群
dòng
動
jì
既
fēi
非
yī
一
,
wú
吾
shēn
身
ruò
若
qiū
秋
háo
毫
zì
。
fēi
自
jīng
非
chéng
精
chè
誠
rú
徹
,
dòng
蠕
tú
動
sì
徒
láo
巳
勞
。
jīng
精
pò
魄
wú
無
gù
固
cún
存
,
yǎn
奄
hū
忽
chéng
成
xūn
焄
hāo
蒿
jí
。
jīn
及
bǎi
今
nián
百
nèi
年
hé
內
,
zhě
何
zhōng
者
wú
終
cāo
吾
操
。