擬古詩十八首 其七
淒淒仲秋日,百卉腓以殘。涼風入階樹,零露摧庭蘭。
明月皎東壁,昆蟲鳴草間。孤鴻暮安適,哀音揚雲端。
言眷平生友,振翮起孤騫。遺我若逝波,望子如高山。
托忱在終始,蓄久諒逾宣。寸心不可移,磐石誰謂堅。
qī
淒
qī
淒
zhòng
仲
qiū
秋
rì
日
,
bǎi
百
huì
卉
féi
腓
yǐ
以
cán
殘
liáng
。
fēng
涼
rù
風
jiē
入
shù
階
líng
樹
,
lù
零
cuī
露
tíng
摧
lán
庭
蘭
。
míng
明
yuè
月
jiǎo
皎
dōng
東
bì
壁
,
kūn
昆
chóng
蟲
míng
鳴
cǎo
草
jiān
間
gū
。
hóng
孤
mù
鴻
ān
暮
shì
安
āi
適
,
yīn
哀
yáng
音
yún
揚
duān
雲
端
。
yán
言
juàn
眷
píng
平
shēng
生
yǒu
友
,
zhèn
振
hé
翮
qǐ
起
gū
孤
qiān
騫
yí
。
wǒ
遺
ruò
我
shì
若
bō
逝
wàng
波
,
zǐ
望
rú
子
gāo
如
shān
高
山
。
tuō
托
chén
忱
zài
在
zhōng
終
shǐ
始
,
xù
蓄
jiǔ
久
liàng
諒
yú
逾
xuān
宣
cùn
。
xīn
寸
bù
心
kě
不
yí
可
pán
移
,
shí
磐
shuí
石
wèi
誰
jiān
謂
堅
。