擬古十九首 其十六

宋代 朱晞顏
凜凜歲雲莫,祁寒俄迫期。霜風正蕭瑟,冷意侵床幃。 一念動萬感,起作中夜悲。夫君久為賈,遠在天一涯。 掩袂只自傷,何以慰所思。客從遠方來,遺我一襲衣。 開緘欲試之,中有三致詞。上言情勿離,下言久當歸。 妾心如素絲,絲盡色不移。
lǐn lǐn suì yún   hán é shuāng fēng zhèng xiāo   lěng qīn chuáng wéi
niàn dòng wàn gǎn   zuò zhōng bēi jūn jiǔ wèi jiǎ   yuǎn zài tiān
yǎn mèi zhī shāng   wèi suǒ cóng yuǎn fāng lái  
kāi jiān shì zhī   zhōng yǒu sān zhì shàng yán qíng   xià yán jiǔ dāng guī
qiè xīn   jǐn