擬古十九首 其二

宋代 朱晞顏
青青河畔草,悠悠陌上塵。春風日飄轉,變故復變新。 昔為閨中嬖,朱樓敞十二。芳妍奪主情,列屋不成媚。 今為盪子妻,空床伴憔悴。傷哉蒲柳姿,膏沐不能理。
qīng qīng pàn cǎo   yōu yōu shàng chén chūn fēng piāo zhuǎn   biàn biàn xīn
wèi guī zhōng   zhū lóu chǎng shí èr fāng yán duó zhǔ qíng   liè chéng mèi
jīn wèi dàng   kōng chuáng bàn qiáo cuì shāng zāi liǔ 姿   gào néng