擬古十二首 其十一

元代 梁寅
驅馬出東郭,松林見高墳。雲是公侯葬,華表干層雲。 歲月既已遠,朽石生荊榛。虺蛇或內蟄,狐狸當晝蹲。 生者歌其上,死者寧復聞。感此長太息,浮生若飆塵。 惟當勖令德,千載逝猶存。
chū dōng guō   sōng lín jiàn gāo fén yún shì gōng hóu zàng huá   biǎo gàn céng yún    
suì yuè yuǎn   xiǔ shí shēng jīng zhēn huī shé huò nèi zhé   li dāng zhòu dūn    
shēng zhě shàng   zhě níng wén gǎn cháng tài   shēng ruò biāo chén    
wéi dāng lìng   qiān zǎi shì yóu cún