儗古 其一

明代 宋濂
明星夜生角,遠倚紫垣中。四國仰照耀,寶劍出秋空。 一朝化為石,下與沙礫同。牛羊或踐履,戮辱到兒童。 位高知身危,退藏保其終。
míng xīng shēng jué   yuǎn yuán zhōng guó yǎng zhào yào bǎo 耀   jiàn chū qiū kōng    
zhāo huà wèi shí   xià shā tóng niú yáng huò jiàn   dào ér tóng    
wèi gāo zhī shēn wēi   tuì 退 cáng bǎo zhōng