擬古 其一

宋代 田錫
棠溪出精金,百鍊無餘滓。鑄得芙蓉劍,靈輝若秋水。 陸可斷兕犀,陰亦驚神鬼。照物雙影寒,中霄靈氣紫。 有時風雨至,欲作龍蛇起。海酒與陵肉,寶燭延奇士。 酣飲取傳觀,英圖各相視。吐氣成虹蜺,將平不平事。 大笑荊軻輩,卒如兒女子。
táng chū jīng jīn   bǎi liàn zhù róng jiàn líng   huī ruò qiū shuǐ    
duàn   yīn jīng shén guǐ zhào shuāng yǐng hán zhōng   xiāo líng    
yǒu shí fēng zhì   zuò lóng shé hǎi jiǔ líng ròu bǎo   zhú yán shì    
hān yǐn chuán guān   yīng xiāng shì chéng hóng jiāng   píng píng shì    
xiào jīng bèi   ér