擬古 其一

宋代 李含章
崇桂茂山椒,幽蘭媚澗阿。揚華吐芬馨,寂寞無人過。 時至亦零落,榮悴皆天和。灼灼桃李花,當春揚婀那。 容華非不好,攀折常苦多。榮名以為寶,勿復辭轗軻。
chóng guì mào shān jiāo   yōu lán mèi jiàn ā yáng huá fēn xīn   rén guò
shí zhì líng luò   róng cuì jiē tiān zhuó zhuó táo huā   dāng chūn yáng ē
róng huá fēi hǎo   pān zhé cháng duō róng míng wéi bǎo   kǎn