擬古其四

唐代 李白
清都綠玉樹,灼爍瑤台春。 攀花弄秀色,遠贈天仙人。 香風送紫蕊,直到扶桑津。 取掇世上艷,所貴心之珍。 相思傳一笑,聊欲示情親。
qīng dōu shù   zhuó shuò yáo tái chūn
pān huā nòng xiù   yuǎn zèng tiān xiān rén
xiāng fēng sòng ruǐ   zhí dào sāng jīn
duō shì shàng yàn   suǒ guì xīn zhī zhēn
xiāng chuán xiào   liáo shì qíng qīn